01:51 ICT Thứ tư, 20/02/2019

Trang nhất » Tin Tức » Viết về Trường xưa

Về chốn cũ

Thứ hai - 17/12/2012 17:55
Trở về quê cũ, không còn gì để chỉ cho em ngoài con tim ngẩn ngơ vì tháng ngày qua còn nhanh hơn giấc mộng.
Về chốn cũ

Về chốn cũ


Trở về chốn cũ, anh muốn chỉ cho em ngôi nhà của tuổi thơ, nơi anh vắt vẻo từng giờ trên cây khế ngọt, nhìn thời gian bay qua, lòng thầm yêu trộm nhớ những cô gái xuân thì đi ngang cổng mà từ ngọn cây anh chỉ thấy chiếc nón lá và vạt áo dài. Chừng ấy cũng đủ giúp anh nuôi mộng ảo trong tuổi dậy thì. Nhưng nay thì nhà đã sụp và cây khế cũng chẳng còn.

Trở về sông cũ, anh muốn chỉ cho em bến đò Thừa Phủ, nơi biết bao nhiêu thế hệ con trai tụm năm tụm bảy ngắm nghía các nữ sinh Đồng Khánh lên xuống đò, lắng nghe những giọng cười thủy tinh vỡ trên mặt nước mà vái trời cho gió nổi lên để tung bay những vạt áo. Bến Thừa vẫn còn nhưng đò ngang đã chết. Đó đây chỉ còn tội nghiệp những tiếng gọi mời cho một đêm nhạc trên sông, thứ nhạc công nghệ rườm rà nhưng lại át mất giọng hò mái nhì trên sông một thưở.


Trở về trường cũ, anh muốn chỉ cho em cánh cửa sổ, nơi anh thường ngó mông ra ngoài để quên niềm nhớ mẹ trong những ngày dài nội trú. Anh cũng muốn chỉ cho em cái cửa hậu nơi tụi quỉ con kéo nhau ra tận Morin để mua cho kỳ được vài ba cái bánh pâté chaud thơm ngát vào những chiều đông giá rét. Ngôi trường đã thay tên đổi chủ, vắng lặng quạnh hiu như đời anh hiu quạnh.



Trở về chùa cũ, anh muốn chỉ cho em chú điệu nhỏ với chùm tóc na tra đang quét lá bên cạnh vị sư ông hiền lành cầm chày nện chiếc chuông đại đồng trong một buổi chiều mùa hạ có nắng nhảy trên cây và gió lùa trong tóc. Chùa bây giờ rộn ràng tiếng gót giày và tiếng lách cách của máy hình máy quay giữa một đám du lịch nhốn nháo không phân biệt cửa Phật sân chùa với hàng ăn hàng uống.

Trở về chợ cũ, anh muốn chỉ cho em quán nước mía, nơi mẹ thỉnh thoảng gọi anh theo để nhìn con trai út hút từng giọt nước ngọt mà mỉm cười sung sướng. Anh cũng muốn chỉ thêm cho em sạp bán vàng, nơi mẹ mua tặng anh sợi dây chuyền ngày anh lên mười bốn. Sợi dây chuyền chắc vẫn còn đâu đó nhưng mẹ đã mất và anh cũng chẳng còn khát khao chi ly nước mía.

Trở về quê cũ, không còn gì để chỉ cho em ngoài con tim ngẩn ngơ vì tháng ngày qua còn nhanh hơn giấc mộng.

Em ơi, nếu anh không còn gì để chỉ thì xin em hãy nhìn thẳng vào mắt anh để thấy tận đáy tim, một con tim chứa chan yêu em nhưng cũng ngàn trùng yêu Huế. Thành phố cũ ngày xưa không còn nhưng lãng đãng trong anh còn dăm ba kỷ niệm. Mà trên đời có ai nỡ hắt hủi kỷ niệm, phải không em ?

Huế, tháng sáu 2009
 

Tác giả bài viết: Lê Công Đồng

Nguồn tin: Trích trong tập "Nhìn từ ngọn cây trên cao"

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn