16:16 ICT Thứ tư, 20/02/2019

Trang nhất » Tin Tức » Viết về Trường xưa

PROVIDENCE và những kỷ niệm đầu đời - Phần 3

Thứ năm - 16/07/2015 09:25
Trong bài viết, khó tránh khỏi thiếu sót, những chi tiết không chính xác... xin các bạn vui lòng bổ túc. Ngoài ra, tôi biết chắc có một số bạn, vì xa cách quá lâu, đã lọt khỏi trí nhớ... ngày càng già nua của tôi, xin các bạn vui lòng liên lạc, để tiện bề thăm hỏi. Sau hết, qua bài viết, nếu có chi tiết nào...làm phiền lòng bạn, dù là một cái...nhăn mặt, cũng mong bạn rộng lòng tha thứ .
CÁC KHUÔN MẶT BẠN BÈ :

Hình tác giả năm 1971Ngoài một số bạn đã được nhắc đến trong mấy phần trước, sau đây xin được bổ túc thêm một số khuôn mặt “tiêu biểu”. Hiển nhiên là còn rất nhiều thiếu sót, mong các bạn giúp bổ túc thêm.

Huỳnh Kim Sơn: Cháu Cô Miên, gầy, cao, mặt xương, nghiêm trang, tóc chải bóng, dáng hơi “Efféminé”, nhưng chỉ tiếc...không thọ.

Nguyễn Văn Chi/ Nguyễn Văn Thịnh: Chi và Thịnh là hai Anh Em...cùng cha khác mẹ, Chi vai Anh, dù nhỏ con, vì con “bà trước”. Tuy vai Anh, vai  Em, nhưng học cùng lớp, cũng mi tau như điên...diện mạo cũng rất khác nhau. Chi nhỏ con, hơi choắt, vẻ “chétif”, mắt một mí  và hơi “xấu trai”; ngược lại, Thịnh trắng trẻo, cao ráo, đẹp trai. Nhà ở vùng Tã Ngạn Huế, khu Trần Hưng Đạo, khá giã, vì Ông Bố có hảng xe ca chạy đường Huế- Đà Nẵng. Hai anh em ở nội trú suốt thời gian học ở Thiên Hữu. Chi tánh giống con gái, hiền lành, ăn nói nhỏ nhẹ; Thịnh có vẽ tự tin, nhộn và “Playboy” hơn...Đáng buồn, sau khi đổi vào học tiếp ở Đà Nẵng, Thịnh đã chết trẽ, rất trẻ...khoảng tuổi 15, 16 trong một tai nạn chết đuối ở biển Đà Nẵng...Riêng Chi thì hoàn toàn bặt tin từ đó. Nghĩ lại, tôi chắc Thịnh là người đầu tiên trong nhóm bạn bè tôi, đã vội vã...”rời cuộc chơi”!

Tuấn & Tú : Hai anh em, học cùng lớp, cấp Tiểu Học. Gốc Quãng Nam, tôi đoán thế, vì hai tên này không nói giọng Huế. Tuấn là anh, da sậm, mắt sáng, vui vẽ, hiền lành; Tú, nhỏ con, hiếu động, tánh nóng nảy, cau có; khi cãi lộn, mặt mày đỏ ké trông giống... con cắc ké đang say nắng...Lên đến Trung Học thì không còn thấy nữa. Không hiểu vì sao, giờ này, tôi vẫn còn nhớ đến hai tên này?

Nguyễn Duy Thuận: Có người Anh là Nguyễn Duy Trường, học trên Thuận môt lớp, cũng  tại T.H, con trai của Dược Sĩ Nguyễn Duy Hân, Pharmacie mang cùng tên nằm góc đường Lê Lợi và Lý Thường Kiệt(?). Cũng tương tự như Chi và Thịnh, tuy anh em, nhưng diện mạo, tánh tình cũng ít giống nhau. Trường vui tánh, lúc nào cũng cười nói, vui vẽ, tánh tình hiền hòa, vừa người, đẹp trai...Thuận thì người “xương xẩu”, tướng khắc khổ, mắt hơi sâu với tròng đen thật...đen, mặt nhiều mụn và tôi nhớ, Thuận có một nốt ruồi, chỉ tiếc không phải loại...”nốt ruồi duyên”. Tánh khí nghiêm trang, chăm học, kiểu “ông cụ non”, hiếm khi cười giởn, mặc dù tôi nhớ Thuận có cái răng khểnh (?) Trong suốt thời gian lâu học chung, tôi chưa bao giờ thấy Thuận cải vã, nóng nây với bất cứ ai, ngay cả với những thành phần hay chọc phá như...tôi. Có dịp nhìn “lén” những hình chụp gần đây của N.D. Thuận, tôi thấy Thuận thay đổi nhiều, có vẻ có da, có thịt hơn, tướng mạnh mẽ, “đàn ông” hơn ngày trước.

Lê Khắc Trực: Có Anh là Lê Khắc Hiễn, học trên Trực một lớp, cũng tại T.H. Con trai của BS. Lê Khắc Quyến, một khuôn mặt khá nổi tiếng ở Huế. Lại giống hai trường hợp trên, tuy anh em ruột, nhưng có khá nhiều dị biệt . Hiển vóc dáng trung bình, khá đẹp trai, vui tánh, học giỏi...Trực nhỏ con, thứ “đẻ thiếu tháng”..., mắt nhỏ, tóc hơi quăn và rối, ăn mặc khá luộm thuộm. Bọn tôi tặng Trực biệt hiệu: “Trực mèo”. Học lực trung bình, tánh tình cũng thuộc loại vui tánh và thích phá, nhưng phá...ngầm thôi. Tôi nhớ là Trực, Hiễn có hai người Chị tên Lô và Túy, cũng học chương trình Pháp Ở Jeanne D’Arc. Thỉnh thoảng các cô cũng có giờ học tại Thiên Hữu, vì Jeanne D’Arc không đủ Giáo Sư, phải vô học ké. Mỗi lần thấy xe chở nữ sinh Jeanne D’Arc vào, cã Trường T.H trở nên nhốn nháo hẵn lên...Không nhốn nháo sao được? Toàn một lũ “đực rựa”...nay bổng xuất hiện vài “bóng hồng”, dù là tạm bợ, ngắn hạn, nhưng...dù sao, cũng là một biến cố khác thường. Sau Trực, còn vài người em trai, trong đó, có người hiện khá “nổi danh” ở Hải Ngoại: Thầy Thích Hằng Trường.... Thầy trẽ trung, khoẻ mạnh, đẹp trai hơn hẳn các anh, ăn nói lại từ tốn, hấp dẫn...nên nói thật, đôi khi tôi cũng...”lo lắng” cho Thầy! Còn nữa, cái tên của Thầy: Thích Hằng Trường, nghe thì hay, nhưng theo tôi, nó có cái gì đó...không ỗn: Có thể tôi chưa hiểu tới, tôi đang nói...”leo”, nếu nói sai, xin các bạn bỏ qua...nhưng tôi quan niệm, nếu đã chấp nhận nội dung của “Vô Thường, Vô Ngã, Vô Minh” rồi , mà còn muốn “Hằng Trường”, “Vĩnh Cửu”... nữa, thì có mâu thuẩn lắm không?  Ui chu choa, coi bộ về già, tôi đâm ra “nhiều chiện”, lý sự và khó tánh quá!

Vỉnh Việt Tuấn : Có Anh là Vỉnh Việt Sang, học trên Tuấn một lớp, cũng tại T.H. Con trai của Ông Bửu Cước, kiến trúc sư hay thầu khoán, tôi không nhớ rõ, nhà ở vùng nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Khác với 3 “cặp” trên, Sang và Tuấn khá giống nhau, vóc dáng trung bình, tướng con nhà, da trắng như...”trứng gà bóc”...nhất là nếu đem so với tôi, với biệt danh “Hắc Công Tử”. Sang hiền hòa, dể chịu, nụ cười dể dãi...Tuấn, tánh khí coi bộ khó khăn hơn, mổi chút mổi nhăn nhó...dáng điệu “kênh kiệu” hơn ông anh. Theo tin tức biết được, Tuấn hiện ở Pháp. Nhìn lại Tuấn, qua những hình sau này, thấy có vẽ “mạnh” và “bụi” hơn trước đây... mấy phần.  

Phạm Văn Cãm : Có Anh là Phạm Văn Dũng, học trên Cãm vài ba lớp, cũng ở T.H, nhưng Chương trình Việt thì phải? Cãm vóc dáng trung bình, khá đẹp trai với cặp kính trắng, giọng nói hơi “khàn”...Học lực trung bình, khá Toán, tánh tình hiền lành, tiếu lâm. Cãm cũng là dân nội trú “thứ thiệt”, nghĩa là trong suốt thời gian học ở T.H. Về sau, tôi nghe Cãm vào Sài Gòn, ghi danh học tiếp Trung Học ở trường Pasteur. Nguồn tin trên mấy chục năm sau, ngẫu nhiên biết được, do Bà Xã của tôi, lúc đó cũng học Terminal ở Pasteur, cùng lớp với PV Cãm, kể lại. Đúng là quả đất tròn.

Sau 75, nghe Cãm cũng định cư ở Mỹ, nhưng không may bị bệnh và đã mất cũng đã khá lâu. Thật đáng buồn, vì đây lại thêm một trường hợp yểu tướng, trong số bạn bè tôi .

Nguyễn Khã Y : Có anh... bà con là Nguyễn Khả Kiệt, học trên một lớp, cùng trường. Y nhỏ người, tóc luôn húi ngắn, hơi quăn, mắt đeo kiếng trắng, hơi trợn và nhiều ...”tròng trắng”. Nhà ở gần Cầu An Cựu. Thông minh, tánh khí hiền lành, có nụ cười thật dể thương tuy hơi gàn. Sau này, lúc chuyển sang chương trình Việt, tôi gặp lại Y, tại lớp 12C PV, Trường Quốc Học. Sau vào Sài Gòn, ghi danh học Vạn Hạnh. Lại một trường hợp “đoản số”. Nghe kể lại, sau 75,  Y bị bệnh thần kinh, và mất vì nghe đâu không chịu nổi Electroshock Therapy.

Một câu chuyện bên lề tôi muốn nhắc đến, khi nói về N.K Y: Do tình cờ, trong một lần đến thăm bà mẹ vợ,  tại một Dưỡng Trí Viện, tại Nam California, tôi nghe mấy cô em vợ nhắc đến một ông Họa Sĩ, người Huế, hiện cũng đang được săn sóc tại cùng chỗ. Tôi tìm gặp và qua câu chuyện...khó khăn trao đổi, tôi đã nhận ra: anh ta chính là anh ruột của Nguyễn Khã Y,  tên Nguyễn Khã Nhơn, Cựu Trung Úy Công Binh, Họa Sĩ tốt nghiệp Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế...nay là “phế nhân”, ở tuổi trên 70, do căn bệnh Parkinson quái ác...Tôi vẫn tìm thăm anh, mổi lần có dịp đi Cali., và ghé lại thăm mẹ vợ...

Phần trên, tôi cố tình nhắc tới Nguyễn Khã Kiệt, người anh bà con của Y...vì có lý do riêng. Chuyện là như vậy: Ngày xưa, Kiệt học trên tôi một lớp, người Quảng Nam, thuộc thành phần học sinh xuất sắc của trường. Tánh tình kín đáo, hiền lành, giản dị, không phô trương, như một số học sinh xuất sắc khác. Nếu chỉ có ngần ấy việc, thì chắc tôi cũng chẳng có gì để nói về “người bạn hiền” này... Có điều là sau khi nhập học ĐHSP Sài Gòn, niên khóa 68-69, sau khi hoàn tất  năm thứ Nhất, chuẩn bị lên năm thứ Hai, thì tôi thấy Nguyễn Khã Kiệt, nay đổi tên thành Nguyễn Khã Lân, lục tục vào học năm thứ Nhất??? Một chút ngạc nhiên khi gặp lại bạn củ, nhưng rồi, chắc cũng vì bận bịu, không những với đèn sách, mà còn bận với ...mấy “Congais” nữa, nên tôi cũng quên khuấy, không nghĩ đến ...tìm hiểu lý do. Mãi đến về sau, khi đất nước đã được “thống nhất” một đám...trong rọ, tôi mới nghe bạn bè nói: Kiệt AKA Lân, hoạt động cho Vi Xi...Chắc Cu cậu có bỏ học, vào Bưng “học tập” nên mới mất lớp...Thời gian ở SP, tôi nghe kể lại, Kiệt có tìm cách phân phối tài liệu ...cho các bạn cùng lớp. Riêng tôi, dù là bạn cũ, Kiệt hầu như ít lui lại. Tôi hoàn toàn không biết các chuyện đó, cho mãi về sau. Mà nếu có biết... thì đã sao? Mình có nỡ tố cáo một người bạn cũ không? Hay rồi, cũng chỉ...mỉm cười, nhún vai theo kiểu Anglais...? Miền Nam, với thứ “tình cảm tiểu tư sản” kiểu đó, giờ đây phải đấm ngực và la lớn: “Mea culpa, mea maxima culpa...!” là phải!

Đinh Doãn Kim : biệt danh “Chị Kim” vì vóc dáng “thướt tha” , “yêu kiều” của...chàng. Con trai duy nhất của Ông Đinh Doãn Sắc, một Kiến Trúc Sư kiêm thầu khoán, có tiếng và có...tiền ở Huế. Ông là người đã có công đứng ra xây dựng Trường Thiên Hữu vào những năm 1939- 40. Cha già, con muộn, Ông Cụ tóc bạc trắng, riêng Kim mới học tới 6ème, 5ème...Kim được cưng như cưng trứng...Tóc luôn húi thật ngắn, mặt mày thật trắng, hai má ửng hồng, mắt sáng...chỉ phải cái giọng nói hơi ồ và hay mặc quần “short”. Đi học, luôn có thằng nhỏ “tà lọt” đi theo che dù và cầm cặp. Khó tưởng tượng được hình ảnh của “Chị Kim” 50 năm sau? Tôi đoán hình ảnh bây giờ chắc đã khác lắm rồi. Tôi nói vậy ,vì bản thân có biết thêm một trường hợp tương tự. Khoảng năm 6ème, tôi có “xin” vào “tu” một thời gian ngắn, chừng vài tháng, tại Dòng Chúa Cứu Thế Huế. Trong số các nam “Tu sinh”, có hai người được bọn tôi phong cho chức “Chị”: “Chi” Oanh và “Chị”Chúc. Đúng là “Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười”. “Chị” nào cũng “đẹp”, cách đi, cách đứng, nói năng... đều cho người đối diện cái cảm giác đang đối diện với người...khác phái. Bản thân tôi là thằng “phá làng phá xóm”, vậy mà khi đối diện với mấy “chị”, tôi bổng thấy tôi cũng...nhỏ nhẹ hơn, galant hơn! Thế mới chết người chớ! Sau khi qua Mỹ định cư, mấy mươi năm sau, có dịp gặp lại một trong hai người xưa, “chị” Chúc ngày đó, bây giờ là... Nhạc Trưởng Trần Chúc, ban nhạc Ngàn Khơi...Chúa ôi, thật thất vọng não nề!!!

Nguyễn Văn Hường : Bí danh “Ông Địạ”, thấp người, khá tròn trịa, nhất là khuôn mặt. Tóc tai húi ngắn,tánh tình hiền lành nhưng cũng rất lý lắc, hay tươi cười, cười bằng miệng chưa đủ mà còn cười bằng...mắt nữa, ai nói gì, làm gì, Ông Địa cũng “hề hề”, mắt tít lại, thật hợp với biệt danh “Ông Địa”. Qua hình ảnh chuyển đi của bè bạn, nhìn lại, không nhận ra “Ông Địa” ngày nào. Hường gầy đi nhiều pha chút khắc khổ nữa? Đúng là Ông Địa phá tướng !

Trương Xuân Phong : Tự “Phong Nhí” vì nhỏ con. Gốc Quãng Trị, tánh cụ non và hay lý sự. Về sau lại gặp Phong “nhí”ớ Quốc Học, lớp 12C, cũng vẫn con người ấy. Rồi lại gặp lần nữa ở ĐHSP Sài Gòn, niên khóa 68-69, cùng lớp, ở Ban Pháp Văn. Chắc Cu cậu học DB Văn Khoa Sài Gòn vì mình hoàn toàn không nhớ gặp y ở VK Huế. Người ta thường nói “Nhị bất quá tam” vậy mà gặp Phong “nhí” đến 3 lần...Chắc phải áp dụng câu ca dao Pháp: “Jamais deux sans trois!”. Thời gian đi học ở SP, Phong ở Cư Xá Đắc Lộ của mấy Cha Dòng Tên, trên đường Yên Đỗ. Ra trường, Phong về dạy Củ Chi, Tây Ninh và lập gia đình với một cô nữ sinh địa phương...Hiện Phong vẫn còn ở VN, hình như Long Biên thì phải.

Kiều Công Tín : Thêm một khuôn mặt...”đại gia” trong số bạn bè của tôi. Gia đình có Tiệm Thành Tín, chuyên bán đồng hồ...nằm trên đường Trần Hưng Đạo, Huế. Tín khá cao ráo, bảnh trai, thuộc type Playboy, mắt đeo kính cận, khá dầy, ăn mặc luôn tươm tất, nếu không nói là “À la mode” nữa. Thời đó, Tín tương đối ít nói, chỉ chơi với một số bạn, trong nhóm nhỏ. Tánh có vẽ hơi “kên”, nhưng căn bản dể thương, không mất lòng ai. Mất tin tức khá lâu, đùng xảy Biến cố Mậu Thân; tôi nghe Tín xui xẻo bị mảnh đạn pháo kích, cắt mất đi một phần chân... Sau đó, Tín biến mất hẵn khỏi...màn Radar của tôi. Lần về Viêt Nam vừa qua vào tháng 11/ 2014, tôi may mắn gặp lại Tín, anh chàng vẫn còn tử thủ trong ngôi nhà xưa trên đường Trần Hưng Đạo, Huế. Chỉ tiếc thời gian gặp gỡ quá ngắn ngủi, đột xuất, nên chỉ kịp mời nhau một bửa cơm thanh đạm, gần khu quán cơm Âm Phủ. Tín nay tóc râu bạc trắng, vẫn mắt kiếng dày cộm, dáng vẽ trầm ngâm, lẫn chút phong trần, nghệ sỹ. Tín tâm sự sức khoẽ không được tốt. Gặp lại người bạn củ, tôi cảm nhận chút ngậm ngùi, tôi chẳng hiểu tại sao? Con người như Tín, nếu ở Ngoại Quốc, theo tôi, chắc “hợp cách” hơn.

Tôn Thất Nghiễm : “Mệ” Nghiễm mặt mày khá đẹp trai, sáng sủa, tròn trịa, tóc bao giờ cũng hớt ngắn.Tánh hiếu động, mau mắn, có phần... “xắc lắc”. Mệ Nghiễm cũng thuộc thành phần phá ngầm. Nhà Mệ ở An Cựu, gần tiệm bán rượu thuốc Thiên Tường. Sau bao biến cố, Nghiễm vẫn còn “trù trì” ở Huế. Tôi có dịp gặp lại Nghiễm 2 lần: lần đầu năm 1971, lần về thăm Huế, sau khi tốt nghiệp SP Sài Gòn; lần thứ 2 vào tháng 11/2014 vừa qua. Mệ vẫn mạnh khoẽ, phát tướng, tánh vẫn nhộn như ngày nào, ăn to nói lớn, lạc quan yêu đời...Nay Con cái khôn lớn, thành nhân, thành tài... không yêu đời sao được?

Hoàng Ngọc Mai : Con trai của Ông Hoàng Ngọc Trợ, quận trưởng, nhà nằm trên đường Nguyễn Huệ. Có hai người anh là Lang và Hữu, học trên mấy lớp, cùng trường. Mai coi nhỏ con hơn hai ông anh, tướng gầy, da đen, mắt hơi lé “mại”. Ông tướng này không những là dân phá trường mà còn...phá làng phá xóm thứ thiệt...Về sau nghe nói Mai làm Thông Dịch cho các Cố Vấn Mỹ, đi theo nhóm Biệt Kích. Nghe nói HNM hiện làm Social Worker tại Seattle.

Liên Hương : Chỉ nhớ có học chung nhưng không nhớ cấp lớp nào. Thuộc giòng Cường Để, L.Hương có mấy người anh trai: Liên Nhơn, Liên Bình, Liên Thành, Liên Bằng. Cã mấy anh em đều mang Huyền đai Nhu Đạo và có mở sàn tập ở gần Sân Vận Động Huế. Liên Hương tánh lầm lì, cộc cằn. Thời Anh Liên Thành làm Trưởng Ty Cảnh Sát Huế, L.Hương gia nhập CS Đặc Biệt.

Vinh : Nhà có tiệm bán gạo ở Chi Lăng (?). Người khá tròn trịa, tóc cắt ngắn, mắt hơi “cá thia”. Dân nội trú, tánh khí bất thường, ngỗ ngáo, ba gai. Tay này phải nói thuộc loại máu lạnh, “Cold blood”. Tôi nhớ dạo đó học lớp 4ème, tôi ngồi bàn chót dãy trái, Vinh ngồi trước tôi. Một hôm trong giờ Math của Cha Duval, như thường lệ, tôi luôn ngồi co rút, núp sau lưng các bạn; bổng tên Vinh “trời đánh” cố tình...đánh rấm một tiếng thật lớn...Cã lớp nhốn nháo, Cha Duval quay phắt lại, quắt mắt diều hâu nhìn về hướng phát ra... “tiếng nổ”. Tên Vinh tỉnh bơ, vừa cười cười, vừa chỉ tay về phía sau tôi. Chúa ôi, tôi bị một phen đứng tim! Cũng may câu chuyện mau chóng chấm dứt ở đó, vì Cha không truy cứu. Về sau, khi tôi đã rời Trường, tôi có nghe bạn bè kể lại câu chuyện động trời về Vinh đụng độ với... Cha Tôn ngay tại sân trường T.H...Hư thật như thế nào tôi không rõ?

Tân & Tùng : Dân Nam Kỳ 100%, theo chân Père Florent, ra “tỵ nạn” tại Huế. Hai tên  này khá đô con, Tân, mặt mày sáng sủa, tóc húi cua,có vẻ lai lai, tánh tình vui vẽ. Tùng cũng khá đẹp trai, tuy còn nhỏ nhưng đã có tóc bạc. Nói năng lè nhè, nhưng hiền lành...Tôi không rõ Tân, Tùng có bà con, quen biết gì không, nhưng đi đâu cũng hay đi cặp với nhau. Chắc tại cảm thấy lạc lõng giữa đất Thần Kinh này chăng? Thỉnh thoảng nhận đồ tiếp tế của gia đình, đặc biệt là... tôm khô, loại tôm thật nhỏ và đỏ chót, hai ông tướng này hay “lận” tôm khô theo ...trong túi quần; đi đâu cũng móc ra để nhâm nhi! Dù còn nhỏ, chưa biết nhậu, thấy chúng “phá mồi”  cũng...phát thèm!

Ngoài số bạn bè cùng lớp, tôi cũng xin được phép nhắc đến một vài “nhân vật”, tuy cùng trường, nhưng học trên một lớp. Tôi không hứng thú chơi với các trò “đàn em” dưới lớp.

Hình chụp năm 2014Vỉnh Chánh : Một khuôn mặt tôi luôn nhớ, Vỉnh Chánh. Vỉnh Chánh bà con Cô Cậu ruột với tôi. Chánh hơn tôi 2 tuổi và học trên tôi một lớp. Tôi khá thân và gần gũi với Chánh, không những do tình bà con ruột thịt, mà còn do nhiều lý do khác. Thứ nhất, nhà của Chánh nằm đúng vào một địa điểm...lý tưởng bậc nhất thành Phố Huế... ít ra là đối với những tay có chút máu “mai ghế” như tôi: Mẹ Chánh, Bà Bửu Tiếp, mợ của tôi, thuộc thành phần giảng huấn của Trường Nữ TH. Đồng Khánh, nên Bà được nhà trường cấp cho 1 căn hộ, chiếm trọn tầng 3 của một căn nhà lầu, “nằm gọn” trong khuôn viên Trường ĐK. Lấy lý do đi thăm...Mợ, tôi có lý do chính đáng theo Chánh về nhà chơi. Ôi thử hỏi còn gì hấp dẫn hơn? Đúng là “Chuột sa hũ gạo”, mặc sức “nghễ”, nghễ thoải mái, chứ hổng phải “thấp tha thấp thỏm”, lấm la lấm lét trước cổng Trường...như phần lớn các...tay thả dê khác. Thứ đến, dù học hành nghiêm túc, Chánh cũng thuộc loại phá và ham vui như tôi, nhưng chỉ “nghịch ngầm”. Mỗi lần gặp mặt là “Cu cậu” mặc sức nhi nhô ...những chuyện thuộc loại “Ngàn lẻ một đêm”, làm thằng em ngây thơ như tôi, hết lòng ngưởng mộ...Có điều khi lớn lên, có chút “kinh nghiệm” bản thân, nghĩ lại, thằng em mới biết những câu chuyện đó... “bảy hư, ba thật”...! Ngày đó, ngoài việc bàn giao cho tôi các cuốn tập bài sửa Toán của Père Duval vào dịp cuối năm, Chánh còn là nguồn cung cấp cho tôi các tài liệu... “quốc cấm” khác, thứ tài liệu mà nếu bị Cha Thầy bắt gặp phổ biến, có thể bị “ăn roi mây” của Cha Tôn, bị kỷ luật, hoặc bị “Consigne” mút mùa lệ thủy.... Các cuốn sách thời đó được xếp loại là “dâm thư” ( Bây giờ chắc chỉ cở “R Rated” là cùng!) đại loại như: “Mémoires d’une chanteuse Allemande”, “Femmes de Varsovie”, “Marquis De Sade”...cùng thỉnh thoảng, một vài hình ãnh...”cấm trẻ con dưới 18 tuổi”... được Chánh lén lút cho mượn xem ké... Thật ra hồi đó còn “bé”, nên tò mò, tọc mạch...đọc chử được, chử không! “Littérature Érotique” cũng lắm rắc rối, chứ đâu phải như đọc “Tintin et Milou”...Đúng là vừa đọc, vừa tưởng tượng, vừa...run. Vậy mà đến giờ, vẫn còn nhớ mãi những kỷ niệm ấy.

Chánh tốt nghiệp ĐH. Y Khoa Huế, khoảng năm 73; ra trường, anh chàng tình nguyện vào Binh Chủng Nhảy Dù, cùng Lữ Đoàn 1 với ông Anh ruột của tôi. Bạn bè cũng như bản thân tôi, ai cũng ngạc nhiên: “Thằng” Chánh hiền lành, ăn nói ...nhỏ nhẹ như con gái, vậy mà dám nhảy vô Dù?!!! Máu mạo hiểm này, chắc cũng phát xuất đâu đó từ những cuốn truyện “Soldats de la boue”, nói về các chiến binh Pháp, trong thời gian chiến tranh Đông Dương, mà Chánh hồi đó thích thú và cũng chuyền tay cho tôi mượn đọc. Tôi vừa mới gặp lại Chánh, một ngày cuối tháng 4 /2015 tại Orange County, California. Rủ nhau đi ăn, Cu Cậu cho biết mới đi VN về; Y lật áo, “khoe”  tôi  vết thẹo khá dài phía trên rốn: Dấu tích mổ xẻ cấp cứu tại BV. Chợ Rẩy, để “vá” lại ruột non bị thủng...Câu chuyện cứu cấp trong hệ thống Y Tế XHCN do một bệnh nhân, vừa là BS hành nghề tại Mỹ kể lại, nghe khiếp đảm, hồi hộp, chẳng thua gì ...xem phim Alfred Hitchcock...Chánh gầy hẵn, tóc nay bạc trắng, nhưng... coi bộ đẹp lão ra.

Đào Văn Nhẩn: em của Đào Văn Lập, bạn thân và cùng lớp với ông anh tôi tại Thiên Hữu, sau này là Đại Úy Phi Công F5, nay đã mất. Khác với ông anh hào hoa phong nhã, Nhẩn hiền lành, tánh “Ông Cụ non”, với kính cận dày như như kính “loupe”, thuộc thành phần học sinh gương mẫu của trường. Tôi còn nhớ Nhẩn là “Chouchou” của Père Petitjean.

Nguyễn Văn Thi: dân Phú Cam, biệt danh “Thi Tây lai”, cao, gầy, mắt sâu hoắm, mủi nhọn...về sau là Phi Công Vận Tải C130.

Nguyễn Văn Sa: tự “Sa Mèo”, cũng dân Phú Cam như Thi “Tây Lai”. Sa lớn con, đẹp trai, mái tóc bồng bềnh, nghệ sỹ, lại chịu khó tập luyện thể hình cân đối, nên đào hoa...có thừa. Tánh tình hiền lành, vui vẽ, lạc quan. Sa hiện cư ngụ tại Austin, Texas, cách chổ tôi ở chừng hai tiếng lái xe.

Trân: Khá to con, người hơi thô, da sậm, nên mang biệt danh “Trân trâu”, có em trai tên Trác, học sau tôi một lớp. Tôi còn nhớ, hồi đi Trại Hè ở Biển Cảnh Dương, năm 63, 64 gì đó, Trân được chỉ định làm “Đội Trưởng” đội  “Ours” (Gấu) của tôi.Trân còn có cô em gái, tên Thanh Vân, một trong những người đẹp của DBVK Huế, trước Mậu Thân, cũng như ĐHSP Sài Gòn sau Mậu Thân. Thanh Vân ra trường cùng năm với tôi tại SP Sài Gòn.

 

Viết hết phần này, cũng vừa đúng lúc Bà Xã và các con tổ chức mừng Sinh Nhật thứ 66 cho Bố. Thế hệ bọn mình giờ đây cũng đang “ngoan ngoãn” bước vào tuổi ...“Thất Thập Cổ Lai Hy”. Bạn bè ngày xưa, giờ tứ tán, kẻ mất, người còn...

Mong rằng, qua bài viết “không đầu, không đuôi này”, mình đã mang đến cho bạn bè, một nụ cười, một thoáng nhớ, về cái thời gian “ngà ngọc” mà mình đã có được cái duyên gặp gỡ  đầu đời.

Trong bài viết, khó tránh khỏi thiếu sót, những chi tiết không chính xác... xin các bạn vui lòng bổ túc. Ngoài ra, tôi biết chắc có một số bạn, vì xa cách quá lâu, đã lọt khỏi trí nhớ... ngày càng già nua của tôi, xin các bạn vui lòng liên lạc, để tiện bề thăm hỏi. Sau hết, qua bài viết, nếu có chi tiết nào...làm phiền lòng bạn, dù là một cái...nhăn mặt, cũng mong bạn rộng lòng tha thứ .

Cầu chúc tất cả chúng ta thân tâm an lạc, sức khoẻ tràn đầy. Mong có dịp gặp lại.

 

TRẦN VĂN THUẬN


Houston, June 03, 2015

Tác giả bài viết: Trần Văn Thuận

Nguồn tin: Cựu Học Sinh Thiên Hựu

Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn