13:49 ICT Thứ bảy, 20/04/2019

Trang nhất » Tin Tức » Văn học - Nghệ thuật

Thả Tình

Thứ bảy - 22/12/2012 20:11
Thả Tình

Thả Tình

Qua ánh mắt đó, tôi biết chắc chắn trong đáy sâu trái tim anh lúc nào cũng cất giữ những góc ký ức của chúng tôi cho riêng mình và sẽ mang nó về nơi thiên cổ cùng anh.

 

Lòng đã dặn lòng phải chấm dứt mối tình này nên tôi cố tình né tránh tất cả những gì có liên hệ đến anh kể cả những trang báo anh thường cộng tác tôi cũng nhất định không mở ra xem bởi vì chỉ cần thoáng thấy tên anh thôi là tôi biết mọi chuyện sẽ như cũ, mọi cái rồi sẽ phục hồi và tôi lại tiếp tục ray rức trong cách lựa chọn, lựa chọn sao đây? Chọn anh hay đời sống của tôi? Cái nào buông cái nào lấy trong khi mọi thứ đã an bài. Đời sống của mỗi đứa đã an bài, an bài từ lâu - anh thì bị đóng chặc trong hoàn cảnh cố định -  còn tôi thì chịt chằng giây mơ rễ má. Nếu bỏ mặc? Ừ thì thí dụ vậy đi - Bỏ mặc để chọn nhau, tung hê mọi thứ để thuộc về nhau thì liệu chúng tôi có đủ nhẫn nại để phớt lờ mọi lời ong tiếng ve thường nghiêng về lý với những biếm nhẻ đầy thị phi của những người chung quanh ? Và cứ cho là mặc thiên hạ nói gì  nhưng liệu tình yêu có đủ để chúng tôi đương đầu với những oan khiên mà những hệ lụy đâu đâu như những bóng ma sẽ vây bủa chúng tôi, bắt buộc chúng tôi phải va chạm với vô số khốc liệt của thực tế?


Trong khi tôi đang tin mình bằng lòng về quyết định độc đoán này thì bỗng dưng sáng nay một bài viết mới nhất của Nguyễn Xuân Thiệp về quán Caffe Trieste ở San Francisco do một người bạn chuyển tới khiến lòng tôi sóng sánh một nỗi buồn đủ đánh thức  nỗi lãng quên tưởng đã ngủ yên. Bài viết cũng đủ cho tôi bàng hoàng nhận ra hồi ức đẹp tưởng chôn lấp được rồi ai ngờ lũ lượt tràn về vì chính những dòng chữ vô tình ngắn ngủi ấy như khai thông cho một lỗ mội làm sống lại một mảng đời rộng lớn gắn bó của tôi và anh vì tâm cảm của tác giả nói hộ tâm cảm của hai đứa. ...Tự nhiên, ngực tôi thắt lại với nỗi bất an vì ngỡ ngàng nhận ra một sự thật mà suốt một năm nay tôi thực hiện hoá ra chỉ là tự mình vẽ một ảo giác cho riêng mình.   


Chuyện bế tắc của chúng tôi khởi đầu từ hơn 40 năm về trước  nhưng anh chưa bao giờ nhắc lại theo kiểu chẻ sợi tóc làm ba làm tư để trách móc đổ thừa mà anh lúc nào cũng là  chổ dựa duy nhất đầy tin cậy để tôi men đến khi gặp khó khăn hay phiền muộn cũng như cách hành xử của anh khiến tôi tin vào lòng chung thủy chứ không phải câu anh thường nói  “Anh thương yêu em rồi, anh không còn thương yêu ai được nữa” được lập đi lập lại từ trước tới giờ cho nên dù  chúng tôi có khi thân nhau, thân nhau nồng nàn, có lúc rời rạc, không ít lần đứt khúc,  anh vẫn sẳn lòng giang tay, cưu mang mà không cần nhận bất cứ một hồi đáp hứa hẹn nào.
Thời gian đủ dài để chứng minh tấm lòng về sự chắt chiu một hạnh phúc mong manh như vậy mà tôi hết lần này tới lần nọ cứ tìm cách phá nát, muốn buông tay, muốn thả cho tình bay vì không chịu nỗi những áp lực vô hình quá lớn.


Tôi thay quần Jeans rách ống bạc thếch, áo sơ mi và có ý muốn đi đâu đó cho khuây khoả. Tôi khoá trái cửa và bước ra đường với những bước chân nhẹ tênh. Lúc đầu tôi định đi dạo quanh mấy blocks gần nhà nhưng bước chân dẫn dụ tôi ra phố rồi tạt vào quán café quen đứng loay hoay chờ tới phiên mình mua ly café không đường không sửa xong bưng ra ngồi trên chiếc ghế sắt cao nghệu có nệm đặt dọc theo mái hiên dưới tấm bạt và hồn vía cứ lơ mơ tận phương nào. Trong khi tôi ngồi một mình, nhấm nháp ly cà phê đắng nghét lâu lâu lơ đãng ngửng nhìn như chờ đợi mà có chờ đợi ai đâu, có khi cắm cúi săm soi những tấm hình trong cuốn tạp chí mà đầu óc mênh mang nhưng lạ thay khung cảnh này với mùi càfé nồng nàn khiến tôi lại thấy thấp thoáng hình ảnh anh và rưng rưng nhớ câu nhắn khẩn thiết hồi năm ngoái “ Về nghe em, chúng mình phải đến Givral trước khi người ta đập bỏ nó”. Có lẽ tâm trạng anh giống như nhiều người yêu Saigon khác, muốn bảo tồn nơi chốn - kỷ niệm " Xưa vốn thế - nay vẫn thế.." nên Đỗ Trung Quân đã có lần tức tối : “ Ôi, hãy tưởng tượng một người Paris một buổi sáng ra phố, bỗng thấy ở cái chỗ bao nhiêu năm là nơi có cái bảng hiệu Café des Deux Magots, hay Café de Flore, nay chỉ là những đống gạch vụn, để rồi sau đó thấy dựng lên một thứ Mỹ không ra Mỹ, Tàu không ra Tàu, Ấn Độ không ra Ấn Độ…” Để an ủi, tôi hẹn anh: “ Khi nào qua thăm, em sẽ đưa anh đến cà phê Trieste, viếng lại San Francisco nơi hơn 40 năm trước anh đã từng ghé qua và hiện nay nơi đây vẫn còn giữ quá khứ, hiện tại trong một khúc đường ẩn chứa nhiều điều thú vị"



Anh là một nhà văn đã gắn bó với chữ nghĩa từ rất sớm, lại là nhà văn Quân đội nên dù tôi không thể mường tượng được hết những năm tháng “ thất kinh lận đận” của những nhà văn còn kẹt lại sau năm 1975 ra sao nhưng tôi biết họ sống không dể dàng chút nào, vì vậy được làm người thật thân hiếm hoi của anh, được anh cho xem hàng trăm bài viết ngắn, dài về cuộc đời được giấu kín đâu đó mới thấy được sự mê say miệt mài viết của anh là điều gì đó rất mãnh liệt thầm kín và mới cảm nhận sức phấn đấu của anh mới thật là dễ sợ, thật đáng phục.


Anh là một nhà văn lững thững đi gần tận mức cuối trên văn đàn nhưng anh thường chọn thái độ sống một mình, tránh né hết thảy mọi đàn đúm bè phái xu nịnh. Đối với bạn cùng tâm ý anh hết lòng hết mực mặc dù nhìn bên ngoài người ta thấy anh như có vẻ phớt lờ một cách điềm đạm đến bình thản. Tình yêu cũng vậy, anh rất ít tỏ bày, đặc biệt, chỉ nhìn, tôi mới thấy cái nhìn của anh thật chậm, một cái nhìn thật yêu thương đầy lãng mạn nên anh không cần nói chỉ một ánh nhìn thôi tôi cũng đủ ngất ngây rồi, nỗi ngất ngây của tuổi con gái thanh tân, cũng như một cái nhìn trong mỗi lần gặp nhau thôi cũng đủ cho tôi sống trọn vẹn những khắc giây đắm đuối của một kiếp đàn bà. Qua ánh mắt đó, tôi biết chắc chắn trong đáy sâu trái tim anh lúc nào cũng cất giữ những góc ký ức của chúng tôi cho riêng mình và sẽ mang nó về nơi thiên cổ cùng anh.



Tuy chúng tôi gặp nhau, xa nhau nhưng chưa lần nào anh nói về những chuyện riêng của gia đình, điều này không phải tôi không thấy là anh có vẻ thu nhỏ đời sống của anh cũng như có khi thấy anh như đang sống trong một cái lưới bịt bùng thiếu không khí nhưng anh vẫn tỏ vẻ là người biết chịu đựng với tất cả tự tin của mình... không biết có phải vì thế mà bút lực anh không suy suyễn  để có thể lấp trống những nỗi muộn phiền, cũng như đang tận dụng từng năm tháng ngắn ngủi của sự sống để làm nốt những việc còn lại...


Tôi uống hết ngụm cà phê cuối cùng rồi lơ đãng nhìn lên thấy trên đầu chói loà những chùm nắng khiến tôi cảm thấy an ủi thầm hài lòng trước cảnh vật còn y nguyên một mùa hè lộng lẫy.


Tác giả bài viết: Thụy Vy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn