17:26 ICT Thứ tư, 20/02/2019

Trang nhất » Tin Tức » Văn học - Nghệ thuật

Nụ cười vĩnh cửu

Thứ tư - 30/10/2013 08:23
Nụ cười vĩnh cửu

Nụ cười vĩnh cửu

Minh lấy chồng, một cuộc hôn nhân để biết tình yêu là gì, để biết mình đau đớn thế nào khi cuộc đời không còn dám thở, dù chỉ thở với một chiếc bóng mờ, và cái bóng ấy to lớn, đeo đẳng cuộc đời mình mãnh liệt ra sao.

 

lovers_over_saint_paul-marc_chagall

Đầu thư, tôi thực lòng xin lỗi chị về sự đường đột này, xin được nói nhanh là, tôi đang chờ chết tại bệnh viện, và ước vọng cuối cùng (mà tôi đã ấp ủ gần cả cuộc đời tôi), là, tôi muốn được một lần mặc áo cưới, đúng nghĩa, bên người tôi yêu.

Tôi xin nói rõ là, ở vào thời điểm này, ông nhà, cũng như chị đều không hoàn toàn không biết tôi là ai. Nhưng thật oái oăm khó tin, thần tượng của tôi, lại là ông chồng đáng yêu của chị (nên chị cũng đừng thắc mắc tại sao tôi lại biết địa chỉ của anh chị). Còn chuyện yêu, tại sao yêu, tại sao tôi biết anh ấy, thì nếu còn được thì giờ để gặp chị, tôi sẽ nói rõ hơn.

Xin lỗi, tôi chỉ mong chị tha thứ cho sự quá đáng này. Cái ước vọng ngông cuồng ấy đã không cho phép tôi mang theo một khối u uẩn về bên kia thế giới, nên tôi đã liều lĩnh gửi đến chị thư này, chị yên tâm, anh ấy không hề hay biết gì đâu. Hy vọng chị cảm thông được khi tôi quay quắt dùng bốn chữ “ước vọng ngông cuồng”, là tôi cũng đã liên tưởng tới những tình yêu phi lý nhất trên thế gian này.

Sự sống tôi đang rất mong manh, gấp rút, đến nỗi, tôi có thể ra đi trước khi được chị giúp cho. Hai vé máy bay khứ hồi, tấm chi phiếu, địa chỉ bệnh viện và số điện thoại di động tôi gửi kèm đây sẽ không hề ràng buộc chị (và anh) vào một trách nhiệm nào, chỉ là, mỗi một phút trôi qua, chị hiểu cho, có đôi mắt tuyệt vọng đang khép theo hơi thở lịm dần. Nó chỉ có ý nghĩa là nếu được anh ấy, sẽ một lần duy nhất, giúp tôi, chiều theo sự thuyết phục của chị, thì sẽ có thể một giây, một phút, một giờ nhanh hơn, anh chị kịp đáp chuyến bay sớm nhất.

Vô cùng biết ơn chị (và anh).

Xin vui lòng gọi điện thoại cho tôi nếu chị không từ chối và sửa soạn ra sân bay.
 

Bà Long tái mặt, hỗn hễn thở, đặt lá thư xuống bàn, vói tay rót một ly nước lọc. Chuyện gì thế này? Không thể nào! Mấy người làm tuồng gì với tôi đây? Vuốt ngực, hít thật sâu lấy cho đầy không khí vào lồng ngực, từ từ thở ra, để thấy trời đất đứng lại và sáng dần.

Chưa hết bàng hoàng với những dòng chữ quay cuồng trong đầu, bà đọc lại cái thư lần nữa, đọc chậm, kỹ hơn một lần nữa.

Bà thở dài, thẫn thờ cầm trang thư, tay chống cầm, nhìn ra xa xa… Tôi có thể tin được không? Tôi có thể làm gì bây giờ? Một phút một giây trôi đi, nơi đó… người ấy… Và tôi sẽ ân hận biết bao khi để cái khối u uẩn kia theo người ấy xuống kiếp sau.

Bất chợt bà Long thấy nôn nao. Cái phong bì ghi tên Bà Nguyễn Long rũ rượi trên bàn như chằm chặp nhìn vào tim gan bà, vừa bối rối vừa thôi thúc. Bà bị cuốn vào cái trò chơi bi hài nặng “kịch tính” đầy bí hiểm và ngô nghĩnh này. Bà cất cái phong bì vào ví, không thắc mắc nữa, coi như một chuyến du lịch không tốn tiền, gặp và biết tình trạng của người ấy thế nào rồi tính sau, nếu quả thực, người ấy là người bệnh phải chết thì mình có mất gì đâu, một nghĩa cử đẹp, một bó hoa tiễn người ta lên đường, vâng, chỉ là một trò chơi như đám cưới trẻ con xưa! Môi bà giãn ra một nụ cười hóm hỉnh, cứ lôi chàng lên máy bay, nói người bạn bị tai nạn nhắn gấp, đến đó rồi… tùy cơ! Quay vào phòng vơ vội mấy bộ quần áo (không quên cả bộ vest và ca – vat) cho cả hai vợ chồng xếp vào xách tay, gọi điện thoại cho ông chồng để cho con coi tiệm “Về nhà gấp, em sẽ nói rõ với anh sau”.

Những dấu hỏi đã không còn nhảy múa trong đầu vợ chồng ông bà Long nữa, khi họ đã gặp bác sĩ, và người đàn bà nằm trên giường bệnh, trong ánh đèn bệnh viện lờ mờ kia. Dường như ông Long yên tâm về “người bạn” của vợ, để vợ ở lại bên người bệnh, ông quay về khách sạn.

Nghiễm nhiên trở thành người thân của chị Minh, người đàn bà xa lạ đang chới với níu từng hơi thở để may ra còn kịp bước nốt đoạn đường ước mơ ngắn ngủi còn lại. Chị không cần giấu ánh mắt long lanh hạnh phúc, để yên bàn tay xướng xẩu trong bàn tay ấm áp của bà Long, hân hoan kể chuyện, bà nói, chị yên tâm, tôi khỏe lại nhiều, chị cứ để tôi nói, nói được, tôi sẽ được nhẹ lòng hơn…

“Nếu so tuổi tác, Minh lớn hơn Long hai tuổi, nhưng vì Long ở quê, sau chiến tranh, trường học mới được lập, nên đa số các trẻ em phải khai nhỏ tuổi lại để được đi học, do đó Long học muộn đi ba lớp, nên khi vào trung học trên phố, Long đệ thất thì Minh đã đệ tam, nghĩa là cứ nhìn vào thứ lớp, thì rõ ràng, Minh là đàn chị quá xa.

Chân ướt chân ráo từ quê lên tỉnh, Long ở trọ nơi nhà một người bạn cùng lớp, mà nghe nói là, mẹ người bạn muốn Long về ở để giúp cho con bà ta học, chỉ vì Long học giỏi, mà anh bạn kia thì… ăn chơi quá, mới đệ thất mà đã biết bi da, quán xá, nhảy đầm, nên bà hy vọng con bà sẽ gần đèn thì sáng.

Tưởng vậy mà không phải vậy, anh bạn chơi cứ chơi, nhà anh bạn thì có cả chị và em gái, mà bố mẹ thì bận rộn ít ở nhà, nên anh chàng Long lắm khi thấy lạc lõng, có cả khi, dưng không bị Bác nhà mắng oan vì những chuyện không đâu, những lúc ấy thì Long qua nhà Minh… để buồn! Vì “chị Minh” ở cách đó mấy căn, cũng thường qua lại chơi nhà đó và cũng thường nói chuyện với Long.

Minh mất mẹ sớm, Ba Minh lúc đó là công chức cao cấp, rất khó tính, nhưng thấy Long quá nhỏ (so với khoảng cách năm lớp học), lại hiếu học, nên ông cũng yên tâm khi thấy có hai mái đầu ngây thơ đêm đêm cắm cúi bên sách vở. Muốn cho đứa con gái duy nhất được vui, ông ngõ ý, “con có muốn Long về ở học với con không”, tất nhiên là Minh gật đầu.

Vậy là Long dọn về bên nhà Minh, để được chăm sóc ân cần hơn, sách vở đầy đủ hơn, trong một căn nhà vắng lặng đầy ắp tình thương, chỉ có Bố, Mẹ sau của Minh, chị giúp việc, và… hai chị em.

Ngày tháng êm đềm trôi, kéo dài qua một niên khóa, Minh thương Long, bắt đầu như một đứa em… không thể thiếu.

Chuyện cậu bé Long nằm gối đầu lên tay chị Minh ngủ là không hiếm. Những lúc như vậy, “chị Minh” đã biết khó ngủ, biết vuốt tóc Long, hôn nhẹ lên trán… Nhất là những lúc Long bị bệnh, Minh vừa là bạn, vừa là chị, cũng kiêm luôn cả công việc của y tá trong cái “bệnh viện” vắng vẻ này, trong đó, có lần Long sốt cao, nắm chặt tay Minh, vừa lơ mơ gọi mẹ, gọi Minh:

“Chị Minh, phải chi… phải chi… chị là gì của Long!”

Giật mình, mà Minh cũng thấy vui vui, cầm lấy tay Long ép lên môi hôn, vừa xót thương vừa đùa cợt (đùa với cả mình nữa):

“Long muốn Chị Minh là gì của Long?”

“Long không biết! Mẹ, mẹ, mẹ muốn chị Minh là gì của con?”

“Long!”

“Dạ.”

“Là bạn? Là Chị? Là vợ? Hay là hồng nhan tri kỷ?”

“Ui Chị! Long không dám”

“Long mạnh đi, rồi chị em mình làm đám cưới nhé!”

Không biết là Long có tỉnh táo nhận ra câu nói của Minh không, mà cậu ta ôm lấy bàn tay Minh ép vào ngực, ngủ ngon lành.

Hai mái đầu thơ ấy, có ai biết cho rằng, cô gái đệ tam đã mười sáu, và chàng trai đệ thất kia cũng đã mười bốn tuổi. Để rồi, đến một lúc nào, tình cờ chợt thấy nơi cậu bé mười bốn tuổi thoáng lên chút gì đó xa xôi, và Minh cũng thấy… buồn buồn, ưng ức, có gì đó lạ lẫm không thể nói ra. Bàng bạc trong mỗi hờn dỗi vu vơ, những chờ đợi nhớ thương mong ngóng xôn xao hơn trên mỗi góc phố, phòng học, sân trường từng sớm sớm chiều chiều đến trường hay tan học. Minh thường tự hỏi, có phải Long vô tình quá hay không? Những câu nói trong cơn sốt kia, có phải Long hoàn toàn là vô thức không? Nói phải tội, đôi khi Minh muốn lập lại cơn sốt ấy, để len lỏi vào tim óc của Long xem thật sự cậu ấy nghĩ gì.

Và giá như Minh lại sốt được, nếu Minh có thể cầm tay Long nói lại những điều Long nói ấy điều gì xảy ra?

Đến gần cuối năm đệ lục của Long thì ba Minh phải thuyên chuyển về nơi khác. Sau một vài lá thư thăm hỏi, những ấm ức của “ngày xưa” đã bắt đầu bạo phổi hơn, chỉ là vì “Long sợ chị mắng Long con nít mà láo, rồi chị không cho Long được ở chung, không cho Long nằm trong tay của chị, không được hít thở mùi thịt da của chị…” và Minh thì “sợ Long coi thường chị, sợ Long bỏ chị mà đi…”. Xa cách, bao nhiêu nhớ thương, mơ ước chỉ còn biết trút hết vào những trang nhật ký, người con gái mười bảy tuổi, đã biết khát khao những nụ hôn, biết tiếc nuối những đêm dài trong tay nhau mà người này chỉ dám coi người kia như một búp bê biết thở, Minh ân hận đã không giữ lời hứa “rồi chị em mình làm đám cưới nhé” lúc Long bệnh, dù chỉ là một cái đám cưới của “trò chơi trẻ con”.

Đến hơn một năm sau, với nhiều biến chuyển mới đến với Minh, Mẹ sau đẻ em cho Minh, Bố Minh bị tử nạn trong một chuyến công tác, trước khi Minh kết thúc năm học Đệ Nhất, và coi như, bước đường học hành phải dừng lại cuối năm ấy, sau khi Minh chật vật dành được mảnh Tú Tài 2, lăn vào cuộc đời, cho một cuộc sống mới chẳng đặng đừng.

Minh lấy chồng, một cuộc hôn nhân để biết tình yêu là gì, để biết mình đau đớn thế nào khi cuộc đời không còn dám thở, dù chỉ thở với một chiếc bóng mờ, và cái bóng ấy to lớn, đeo đẳng cuộc đời mình mãnh liệt ra sao. Nhất là, lấy một ông chồng hơn gần hai mươi tuổi, Minh có cảm giác, ông ấy lấy vợ giống như mua một nhan sắc trẻ làm người hầu. Ngay trong lễ cưới, trước mấy trăm quan khách tai to mặt lớn khệnh khạng, mà người thân mình thì đếm không đủ trên đầu ngón tay. Minh đau đớn  khi phải giấu, và không hồi âm những cái thư của Long, cả ngay trong tiệc cưới, Minh đã nức nở khóc những giọt nước mắt không phải của“thiếu nữ vu qui nhật”, mà là, ở đâu Minh cũng thấy đôi mắt trách oán của Long.

Cuộc đời Minh bắt đầu là không còn của mình nữa. Minh không còn thấy bận tâm gì đến ngày mai. Cho nên, Minh đã dửng dưng đến coi thường sự biến mất của những tiền mừng, quà cưới, và… lạnh lùng nhìn cặp mắt đắc ý của ông ta khi thấy được những giọt tiết trinh đỏ thấm tấm khăn trắng kiểm soát. Minh trào nước mắt coi khinh sự xúc phạm kia, từ đây, nung nấu trong lòng Minh một mối hận, để rồi, ông ấy càng háo hức dập vùi Minh, Minh càng thấy Long xứng đáng từng phút, từng ngày bao trùm mãnh liệt lên đời sống.

Lấy ông ta, nghĩa là Minh đã khép quá khứ lại. Theo chồng, sống với gia đình chồng, Minh đã thành con chim bị nhốt trong lồng sắt, để cho ông chồng càng lúc càng cảm thấy ông ta có cái quyền của một ông chủ, một huấn luyện viên, tập và ra lệnh cho con chim hót.

Nếu là Long, Long có cần sử dụng uy quyền đó không? Minh nhớ Long, xót xa nghĩ, tại sao mình không làm một điều gì đó cho Long? Ai cũng có quá khứ mà, Minh đã để mặc cho ông ấy sử dụng quyền uy trên thân xác Minh, thì, ít ra, ông ấy cũng không thể phủ nhận cái góc nhỏ riêng tư trong lòng Minh, Long phải là chủ nhân của con tim Minh.

Minh thôi không viết nhật ký nữa, mà cũng không cố giấu diếm nữa. Rồi, chuyện phải đến, ông ấy phát hiện ra tập nhật ký cũ, và một trận lôi đình xảy ra, khởi đầu cho cuộc chiến tranh dai dẳng theo suốt cuộc đời còn lại của Minh, Minh ác lên, đến nỗi, thấy thích thú trước sự hằn học lục vấn, nhiều khi, còn muốn gọi tên Long trong vòng tay dày vò của ông ấy.

Bắt đầu giấu sau những giọt nước mắt đau đớn là những nụ cười thú vị, từ đây, những lời đay nghiến, những trận đòn, chỉ làm cho mắt Minh càng long lên trong bóng tối căm phẫn.

Vậy mà, Minh vẫn chịu đựng nổi đến mấy chục năm, đến nỗi có nhiều lúc, các con Minh lấy làm ngạc nhiên tại sao Minh không biết đau, tại sao Minh không còn nước mắt. Cũng có nghĩa là, con cái Minh không hề ngạc nhiên, khi chúng khôn lớn, thành danh, lập gia đình, bỗng dưng Minh nói lời chia tay với ông ấy, trong  sự ủng hộ của chúng, chúng đều cảm thông và chấp nhận một hình bóng không phải là một người đàn ông tàn ác như bố chúng ngự trị trong tim mẹ chúng, mà phài là ai đó.

Minh chưa bao giờ có ý muốn gặp lại Long, nhất là sau khi Minh được biết Long đã lập gia đình với chị. Thật không giấu, là từ đó, Minh vẫn thầm dõi theo từng chặng đường Long đi, Long đến, để, nơi một góc đời riêng, Minh được chia sẻ những thành bại trong đời chàng, ở đó nhiều khi, rất nhiều khi, Minh đã khóc.

Minh biết Minh sắp chết rồi. Cả một đời Minh đã sống cho mọi người, còn chút cuối đời này, Minh muốn xin mọi người cho Minh được có những giây phút ngắn ngủi sống cho Minh. Một giờ đó, nếu xảy ra, sẽ là, đổi cả một đời lắt lay héo hắt của Minh, sẽ là tất cả tài sản, hành lý Minh mang về phía bên kia. Chỉ còn mỗi hình ảnh cuối cùng của một giờ cho một đời đó, để nhớ, cũng như, để quên hết những bóng mây mù quá khứ phủ quanh đời Minh.

Tất nhiên là từ đó Long không còn biết gì về Minh, mà Minh cũng mong chị giữ giùm cho những bí mật vừa rồi. Có thể, anh ấy không là Minh, Minh cũng chỉ là một trong hàng trăm, hàng ngàn những bạn bè đã xa trong cuộc đời anh ấy, bạn học, bạn lính, bạn tù… rồi quên. Anh ấy đã thấy ngọn đèn cạn dầu leo lét này, hy vọng chị có thể lựa lời thuyết phục anh ấy vui vẻ đồng ý giúp “một người xa lạ” đóng trọn vai diễn đau đớn này…”

Chị Minh khóc, bà Long cũng khóc, dù là trong lòng bà Long có chút ấm ức, sao chị không hỏi tôi đã đồng ý chưa, mà chỉ là nhờ tôi thuyết phục anh ấy.

- Chị biết tại sao Minh dặn chị nhớ điện thoại trước cho Minh khi chị chuẩn bị ra sân bay để đến giúp Minh không?

- Em không hiểu ý chị.

- Minh… mời người nhà, bạn bè đến dự hôn lễ chúng tôi. Minh đã mời. Đã chuẩn bị mọi thứ.

oOo

Tất cả khách mời đều sớm hơn giờ mời, có mặt tại một nhà hàng sang trọng nhất của thành phố, nơi mà bà Minh đã thuê bao, đặt bàn tiệc, và thuê người trang trí đèn hoa thật lộng lẫy.

Gia đình làm đơn xin phép cho Bà Minh được về thăm nhà, và họ dùng tất cả thời gian ấy cho hôn sự này. Có đủ thành phần trong quý quan khách, từ những người thành công nhất, đến những người lẹt đẹt cả đời, lý do mà họ có mặt ở đây, chỉ là, tất cả đều thương yêu bà, tất cả đều là người nhà, là bạn bè từ bé của bà mà bà còn giữ liên lạc được.

Và mọi người đều biết, trong trò chơi này, niềm vui của họ, cũng như niềm hạnh phúc của bà Minh cũng chỉ là bùng lên, mong manh, như những cụm pháo bông, sắc màu, giả tạo, rồi sẽ tắt ngúm, tắt ngúm vĩnh viễn, để, dù những tia sáng pháo bông ấy vẫn lấp lánh trong đầu thì cũng không còn ai sắp xếp lại được hình thù, màu sắc nó ra sao. Cho nên, họ ăn uống, nói cười cứ như là là đang nghèn nghẹn trong lòng một nỗi ám ảnh bất nhẫn.

Sân khấu ấm liên tục với nhiều tiết mục hấp dẫn, ca, múa, xiếc, do một ban nhạc nổi tiếng nhất thành phố đảm nhiệm. Tất cả đều giống hệt bình thường, nếu như mọi người có thể quên đi họ cũng đang là những vai diễn, sẽ ngỡ ngàng thế nào khi ánh đèn màu chợt đổi sang đèn sáng. Sẽ là bình thường, nếu như mọi người đều không phải nhớ tới (hay là cố quên đi) một xác chết còn thở, đang hân hoan rạng rỡ như ngọn đèn chợt sáng bùng lên, trong phòng trang điểm, bên con gái bà và bà Long, cũng như phòng cạnh đó, ông Long cũng đang vừa thẹn thùng, vừa hồi hộp trong bộ cánh mới toanh của chú rể.

Mọi người nhận được thiệp mời hôm qua. Nhiều người hoảng đến không tin là thật, gọi điện thoại để hỏi nhau về mức độ xác tín của tấm thiệp. Mấy hôm nay, họ không ngớt lui tới bệnh viện thăm bà Minh, họ nào có lạ lùng gì về tình trạng tuyệt vọng của bà. Không phải là chuyện cá Tháng Tư, rồi họ cũng được sáng tỏ, sau khi nghe xác nhận của gia đình. Vậy là, họ chỉ còn mỗi một ẩn số: Chú rể là ai?

Chợt tiếng nhạc im bặt, sắc màu từ mấy chiếc đèn xoay cũng dừng lại, đèn được chuyển sang màu tím nhạt, lung linh… Người nữ MC xin phép quan khách mấy phút để phát lời của cô dâu được ghi âm sẵn:

“Thưa thân hữu và gia đình, tôi vô cùng xúc động, xin được gửi lời cám ơn đến mọi người đã bỏ thời giờ vàng ngọc đến chung vui trong ngày vui duy nhất cuộc đời tôi hôm nay, xin hân hoan báo đến mọi người, tôi đã tìm được trái tim thất lạc một đời của tôi…”

Tiếng vỗ tay rộn ràng trong tiếng nhạc, tiếp theo, MC giới thiệu bà Long, người đàn bà được gọi là bạn thân của cô dâu và chú rể, chủ hôn cho buổi lễ hôm nay, từ cánh phải bức màn nhung của sân khấu, bà Minh chầm chậm bước ra với hai cô con gái làm phụ dâu dìu hai bên, cùng lúc từ cánh trái, chú rễ cũng tiến ra sân khấu.

Họ ôm nhau đứng im lặng, bà Minh gục đầu lên vai ông Long, nước mắt giàn giụa. Hình như tất cả mọi người đều khựng lại trong giây phút này, rồi thì, như tất cả những ngọn đèn màu bật lên cùng lúc, mọi người nhất loạt vỗ tay. MC, như đã tính trước, không để kéo dài cái phút giây mà bà Minh muốn kéo dài, đã vội vã giới thiệu các nghi thức kế tiếp, chú rể đeo nhẫn cho cô dâu, họ hôn nhẹ môi nhau, để rồi, họ lại ôm nhau. Bất chợt, rất thắm thiết, ông Long ấp hai tay hai bên má Bà Minh, đẩy nhẹ ra vừa đủ khoảng cách cho hai mắt người này đăm đắm nuốt hết hình ảnh của người kia vào tận đáy tâm can họ, nơi đó, có lẽ, là nguồn mạch của những giọt lệ đang lừng lững chờ tuôn, ông thảng thốt:

- Chị Minh!

Và, nước mắt cả hai cùng trào ra. Họ ôm nhau chặt hơn, gục đầu lên vai nhau cho nước mắt thấm xuống vai nhau. Ông thầm thì:

- Long ngờ ngợ là chị Minh nơi bảng tên giường bệnh. Và càng khẳng định hơn khi biết ý muốn của chị.

- Vẫn nhớ tên Minh sao?

- Vẫn, Minh ơi! Vẫn mà, Minh… bao nhiêu năm rồi…

Họ lại hôn nhau. Long nghe từ quá khứ thật xa, giọng Minh tuôn về:

- Minh đang sống trong mơ. Hôm ấy, Minh hứa, mình làm đám cưới, Long nhớ không?

- Long Nhớ.

- Thật sao? Ui, vậy là không phải mơ rồi. Lời hứa kia như một lời nguyền đi theo đời Minh, Long quên rồi phải không?

- Không, Minh! Long giận Minh bỡn cợt với Long. Long nghĩ Minh tưởng Long sốt, Minh dỗ dành cho Long vui, như hứa cho kẹo con nít.

- Không phải đâu, kẹo ấy Minh lỡ đánh mất. Thật ra, Long không biết là cơn sốt ngắn của Long đã làm sốt cả một đời Minh.

- Những lá thư sau này, Long định, sẽ có lúc nhắc lại chuyện cơn sốt, thì…

Vòng tay yếu ớt của Minh như muốn mạnh lên để ôm siết lấy Long, nước mắt giàn giụa chảy xuống bờ môi đang ửng hồng lên một nụ cười.

- Long!

- Minh mệt mà.

- Không sao đâu. Long nói yêu em đi.

Long kéo mặt Minh hôn. “Anh yêu em”

Cả hai người đều không nói một lời nào với quan khách, chỉ có MC thay mặt “hai họ” cám ơn mọi người.

Giữa xôn xao những lời chúc phúc và tiếng nhạc reo vui trỗi lên, người ta thấy Bà Minh quay sang cầm cả hai tay bà Long, thì thào qua làn nước mắt:

- Minh hạnh phúc quá, Minh vô cùng cám ơn chị đã cho Minh được có những giây phút thần tiên này, Minh không còn mơ ước gì hơn.

Bà Long nghe cánh tay mình chợt trĩu xuống, bà bối rối gọi những người đang đứng chung quanh bà đỡ hộ bà Minh. Cuộc vui chìm lĩm xuống những con mắt trợn tròn há hốc của mọi người. Người nhà, dù cũng có dự liệu trước điều ắt đến, cũng hốt hoảng đẩy vội chiếc xe lăn từ sau sân khấu ra, dìu bà Minh, hay đúng hơn, dìu một cái xác còn mềm, đặt lên xe, đẩy nhanh vào hậu trường dìu một vở tuồng, hạ màn. Bên mấy giọt nước mắt long lanh trên má Bà Minh, phảng phất một nụ cười, nụ cười vĩnh cửu.


2012


Tác giả bài viết: Đặng Kim Côn

Nguồn tin: internet

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn