19:41 ICT Thứ tư, 13/11/2019

Trang nhất » Tin Tức » Đất nước - Con người » Quê hương

Xuân tạ...

Thứ hai - 20/01/2014 17:28
Xuân tạ...

Xuân tạ...

Thiên địa phong trần, hồng nhan đa truân. Ta nam nhi, sao trôi giạt trần thân. Ba mươi năm chưa một lần quy cố. Ta trở thành kẻ phụ bạc vong ân.
 

Tờ  lịch cuối, hửng hờ đòi nán lại
Phút giao thừa, man mác đón xuân sang
Tuổi năm mươi, còn lắm chuyện ngổn ngang
Chuyến tàu đó, trăm năm thành vô định.

 
Ta thắp hương, xông trầm đêm trừ tịch
Hái lộc non, sắm chút lễ lòng thành
Ngước lên trời, đêm nay sao tĩnh mịch
Các thần tiên, bận chếnh choáng hơi men.

 
Thiên địa phong trần, hồng nhan đa truân
Ta nam nhi, sao trôi giạt trần thân
Ba mươi năm chưa một lần quy cố
Ta trở thành kẻ phụ bạc vong ân.

 
Hơn nửa đời theo sơn tràng, hạ bạc
Chả được gì, cho tới cả hôm nay?
Rượu cuối năm, sao lạt thếch thế này
Hay cũng thể, đời ta lắm tẻ nhạt.
 
Mãn Giác bảo: Xuân khứ bách hoa lạc
Rồi lại thêm: Xuân đáo bách hoa khai *
Xuân chỉ là luân hồi theo nhà Phật
Lẽ thường tình, xuân đến, rồi xuân đi.

 
Đêm thiêng liêng, cả trời đất vu qui
Tạ tổ tiên, cả phụ mẫu sinh thành
Tạ vợ con, cả bè bạn xung quanh
Tạ luôn cả ta bà trong cõi thế…
 

Hoa đào rơi, hay hoa mai rụng hết
Sinh ký, tử quy thì có buổi về
Bỏ cả trăm năm, mà vượt sơn khê
Thì xuân đó, một mùa xuân vô tận.
 


*Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười.

 

 

Tác giả bài viết: Minh Kiên Dũng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn