04:50 ICT Thứ năm, 20/06/2019

Trang nhất » Tin Tức » Gia đình

Cha tôi

Thứ hai - 03/06/2013 10:36
Tôi hiểu, suốt bao nhiêu năm qua cha tôi đã tự quên đi bản thân, chọn yêu thương để giữ cho vợ con một mái ấm gia đình trọn vẹn. Đối với tôi, cha là một người đàn ông hiếm có.
          
 
Tôi đã từng không gần gũi cha mình suốt thời thơ ấu cho dù sống chung dưới một mái nhà. Có thể con cái thường theo mẹ và mẹ tôi là người đàn bà sắc sảo, thông minh, nên bà có cách để thu hút các con vây quanh bà hơn là vây quanh người cha hiền lành, thô thiển, hơi ít nói như cha tôi.
Cuộc hôn nhân của cha mẹ tôi không mấy hợp nhau. Điều đó tôi lờ mờ cảm nhận từ ngày còn bé, và rõ rệt hơn khi tôi lớn lên đã biết nhạy cảm với mọi thứ chung quanh. Cha tôi không có bằng cấp, học vị gì cả. Cha bị kêu đi bộ đội, về, phục viên, và cũng nhờ mẹ lo lót mà được vào làm bảo vệ ở cơ quan nơi mẹ làm việc. Công việc đã vất vả mà lại phập phù, lương bổng ít oi. Địa vị cũng như việc làm bảo vệ của cha thấp kém xa so với mẹ, vì thế nên cha giữ gìn ý tứ ở cơ quan cũng như với hàng xóm láng giềng; cha ít giao thiệp, sống thu mình, lặng lẽ và ít bạn bè. Cha không bao giờ đàn đúm, nhậu nhẹt như phần lớn các ông chồng ở khu phố huyện nơi tôi ở. Sau này, khi đã trưởng thành tôi mới hiểu có lẽ do bị mặc cảm trước mẹ – một người phụ nữ mà cha hết lòng yêu thương và tôn thờ – nên cha sống co lại, dồn hết tình cảm để lo chăm sóc cái gia đình bé nhỏ của mình sao cho được yên lành, êm ấm.
Hầu như lịch trình công việc hằng ngày của cha là khi xong công việc ở cơ quan, sáng sớm cha trở về nhà, tranh thủ lo việc chợ búa, nấu nướng, quét dọn, giặt giũ thay cho mẹ. Cha giành lấy hết mọi công việc nặng nhọc trong nhà lẫn công việc nội trợ thường dành riêng cho phụ nữ. Thậm chí cha còn làm việc thay cho các con. Cha mở rộng khoảnh vườn để trồng rau và nuôi gà để lấy trứng cải thiện bữa ăn cho gia đình. Tính nết cha như vậy, yêu vợ, chiều con và tôn thờ cuộc sống của vợ con.
Mẹ tôi là nhân viên kế toán trong một cơ quan nhà nước, công việc tuy không quá bận rộn nhưng cũng hết 8 tiếng trong một ngày. Thu nhập của mẹ tuy không nhiều nhưng so với đồng lương bảo vệ ít oi của cha thì rất khá, đủ để trang trải cho các con ăn học.
Công việc của cha là làm bảo vệ, tuần này làm ca ngày thì tuần sau làm ca đêm. Giờ giấc đảo lộn, vì thế cha và mẹ không mấy khi gần nhau, không đi chơi cùng nhau, thậm chí khi tôi lớn lên, không khi nào thấy cha mẹ ngủ chung với nhau. Cha ngủ riêng một giường ở phòng ngoài, còn mẹ và các con ngủ trong buồng trong. Chúng tôi, những đứa trẻ vô tâm, hồn nhiên quấn lấy mẹ từ đứa bé đến đứa lớn, không tạo điều kiện cho cha có những lúc riêng tư cùng mẹ. Giữa cha với mẹ cứ như có một khoảng cách mà theo thời gian ngày một rộng ra.
Đã nhiều lần tôi muốn ngồi riêng với cha, hay muốn cùng cha đi chơi đâu đó để được trò chuyện với cha, đem những thắc mắc trong lòng nói với cha một lần cho hết. Nhưng mà sao mỗi lần định nói với cha tôi lại ngại. Cha ít chuyện trò với các con. Tính cha trầm lặng, ít khi gây cho vợ con một điều gì đó bất ngờ kể cả việc vui vẻ, song cũng không bao giờ nặng lời với vợ con. Cha cần mẫn và yêu thương, dành hết tình cảm cho gia đình của mình.
Tất nhiên cũng phải có thời gian trải nghiệm thì chúng tôi mới hiểu lòng cha và nhận ra điều đó. Mẹ lại khác. Mẹ luôn mang đến những niềm vui bất ngờ cho các con. Mẹ biết cách chiều chuộng, làm cho các con vui bằng những món quà nho nhỏ. Lúc bé, đó là những viên kẹo xanh xanh đỏ đỏ. Lúc lớn, đó là quần áo, giày dép. Mẹ mê hoặc chúng tôi với một thế giới sống động mà mẹ mang từ ngoài phố hay ở cơ quan về. Nhiều lần tôi đã thủ thỉ hỏi mẹ, mẹ ơi, sao bố mẹ không bao giờ đi chơi với nhau, không chở nhau đến nhà cô bác chú dì, mà khi có công chuyện gì thì thường cha đến trước, mẹ đến sau, hay ngược lại, mẹ chở các con đến trước, cha đến sau một mình. Sao bố mẹ không ngủ chung một giường như bố mẹ các bạn của con? – Mẹ thường lẩn tránh những câu hỏi đó và mắng át đi: “Không có gì để hỏi nữa hay sao?”.
Chúng tôi không hiểu gì hết. Cho đến một ngày, tôi thấy trong túi xách của mẹ có những bức thư của ai đó gửi mẹ với những lời lẽ yêu đương, hò hẹn. Mẹ bắt đầu có điện thoại riêng ở nhà những lúc cha đi vắng. Hồi đó mới có điện thoại bàn, chưa có điện thoại di động nên mọi liên lạc thường bằng thư gửi theo bưu điện hoặc điện thoại bàn. Mẹ “nấu chảo điện thoại” cả đêm mỗi lần cha đi trực. Mẹ vui hơn, cười nhiều hơn và mẹ cũng ăn diện đỏm dáng hơn, đi sớm về trễ nhiều hơn.
Chúng tôi, lũ con của bố mẹ, dù đã lớn – lớn nhất là tôi, con gái, học lớp 10 – đã 16 tuổi nhưng vẫn còn thơ ngây, vô tâm vô tính. Tôi chỉ thấy mẹ vui vẻ, hay cho các con quà, còn cha thì càng ẩn mình và càng lặng lẽ hơn.
Mà cha tôi cũng thật lạ lùng, ngay cả khi cha ở nhà, điện thoại reo cha cũng chẳng bao giờ bắt máy. Cha biết đó là điện thoại của mẹ, mẹ làm trong cơ quan, có nhiều công việc, quan hệ với nhiều người nên mới có điện thoại chứ cha nhấc làm gì. Thậm chí, cha chiều đãi mẹ, tôn sùng mẹ và tin tưởng mẹ đến mức khi mẹ có điện thoại riêng, cha đi chỗ khác, không tò mò để ý là mẹ trò chuyện với ai, người đó có liên hệ thế nào với mẹ.
Chính thứ tình yêu quá mức và đầy nhường nhịn của cha đã khiến cho mẹ lạc lối trong thứ hạnh phúc riêng của mình. Ngày ấy chúng tôi còn nhỏ, tất cả đều hùa theo mẹ mà ít gần gũi với cha. Đi học về đói đã có cha dọn cơm cho ăn, ốm đau đã có cha lo thuốc men, quần áo thay ra đã có cha giặt. Chúng tôi hưởng những bữa ăn ngon từ tay cha nấu, những bát canh rau vườn hay ăn những quả trứng gà do tay cha nuôi, như một việc hiển nhiên, như thể cha sinh ra là để hầu hạ mẹ con chúng tôi. Cha không khác gì người làm người ở.
Những ký ức ấy vẫn làm tôi đau nhói mỗi khi nhớ lại. Chỉ tiếc rằng khi trưởng thành rồi tôi mới hiểu biết và nhận ra nỗi xót xa của mình về cha. Có một lần, cha gặp tai nạn trong lúc làm việc. Trong ca trực gác cổng cơ quan, thấy một phụ nữ bị cướp giựt ngoài đường ở ngay trước cửa, cha đã lao ra đuổi theo chiếc xe Honda của hai tên gây án, giựt lại túi xách cho người phụ nữ. Chúng lạng lách làm cha ngã xuống đường, bị chấn thương trong khi tay vẫn nắm chặt chiếc túi xách. Những người đi đường chở cha đến bệnh viện cứu cấp. May cha không bị chấn thương sọ não, chỉ bị gãy chân và gãy một tay. Cả nhà phải huy động hết các cô bác, chú dì và ông bà nội ngoại thay nhau vào viện chăm sóc cha. Cũng chỉ những ngày ở bệnh viện tôi mới hiểu rõ thêm công việc bảo vệ của cha. Một công việc cứ tưởng là tầm thường, ai không có bằng cấp, những tầng lớp dưới của xã hội đều có thể làm được. Thế mà trong âm thầm lặng lẽ, cha đã là người đàn ông can đảm, bảo vệ cho bao nhiêu người nghèo, bao nhiêu số phận buôn thúng bán mẹt nơi khu phố cơ quan mà cha làm bảo vệ. Thấy ai có chuyện bất bình cha đều đứng ra can thiệp, ai khó khăn vất vả, cha giúp đỡ chẳng nề hà. Đôi khi chỉ là những việc lặt vặt, những chia sẻ đời thường giữa con người và con người bé nhỏ với nhau, nhưng nếu không có một tấm lòng, không có một chữ “tâm” lớn lao và trong sáng thì cha đã không được mọi người quý mến như vậy.
Từ ông xích lô, từ người chạy xe ôm đến bà bán chè ở đầu đường, từ cô bán xôi vỉa hè đến bà bán hoa quả, khi biết tin cha bị tai nạn đều tới bệnh viện thăm nom cha, có người còn bỏ cả công việc của mình để vào chăm sóc cha, chuyện trò cho cha vui mà quên đi bệnh tật. Đến lúc đó tôi mới hiểu một điều đơn giản rằng tâm hồn và tấm lòng của con người đã tôn vinh vị trí của họ trong xã hội chứ không phải mũ cao áo dài hay những thứ phù phiếm khác. Tôi bắt đầu biết tự hào về cha. Chúng tôi đã quen với việc cha chăm sóc mẹ, chăm các con mà không quen khái niệm là mẹ phải chăm sóc cha tận tình lúc cha đau yếu.
Nhưng những nỗi đau đớn về thể xác của cha không kinh khủng bằng nỗi đau trong tâm hồn khi cha vừa xuất viện về nhà thì phải chứng kiến mẹ bị một trận đánh ghen tơi tả của một đồng nghiệp trong cơ quan. Trước những bằng chứng mà người phụ nữ kia đưa ra, rõ ràng là cha đã bị phản bội và mẹ đã đi lại, hẹn hò với chồng người ta.
Chúng tôi không thấy cha nhắc đến chuyện này với mẹ, hay hai người nói với nhau lúc nào mà chúng tôi không biết. Chỉ biết rằng sau khi chuyện đó xảy ra, cha già đi nhiều, mái tóc rụng tới phân nửa trông rất xơ xác. Những ngày đó, ông bà, cô chú, kể cả phía bên nhà mẹ cũng phản đối mẹ, ông ngoại vác gậy sang nhà định đánh mẹ nhưng cha bênh vực, xin cho mẹ và xin ông ngoại bớt giận.
Với lòng bao dung của cha như vậy nhưng mẹ không thay đổi, vẫn để cho con tim lạc lối đến mù lòa. Cho mãi đến khi người ta xách dao đến nhà đòi chém thì mẹ mới sợ hãi, trốn sang nhà bà ngoại ở gần đó để lẩn tránh. Bà ngoại hết lời an ủi, khuyên can, ông ngoại mắng mỏ rồi cả ông ngoại lẫn bà ngoại thân hành đến nhà người ta, bảo đảm với người ta rằng sẽ không để câu chuyện xảy ra như thế nữa, đến lúc ấy mẹ mới dám trở về nhà.
Rồi không bao lâu sau đó, chính mẹ bị một trận ốm thập tử nhất sinh. Mẹ bị tai biến mạch máu não khá nặng, nằm liệt giường sau một lần đi làm về muộn bị gặp mưa. Chỉ có cha và ông bà ngoại là người ở bên cạnh mẹ, cho mẹ ăn, vệ sinh cá nhân cho mẹ, lo cho mẹ từng ly từng tí để giành lấy sự sống cho mẹ. Chính cha là người đã vực mẹ dậy, tập cho mẹ đi sau những tháng nằm liệt giường.
Sau khi mẹ hồi phục, cuộc sống gia đình chúng tôi đã bước sang một trang mới. Lần đầu tiên, tôi thấy bố mẹ ngủ cùng giường với nhau. Cha nói, cha nằm cạnh để canh cho mẹ ngủ kẻo lỡ mẹ lại bị như lần trước. Từ đó tôi bắt đầu thấy ngọn lửa yêu thương được nhen nhóm lên trong căn nhà của cha mẹ tôi. Từ đó chúng tôi mới thực sự cảm nhận được cha và mẹ hòa quyện với nhau bên các con là như thế nào.
Có một chi tiết này mà nhiều lần tôi đã định hỏi cha nhưng rồi lại thôi bởi vì tôi sợ động vào một ký ức khó quên của cha, tôi sợ cha bị nhói đau khi nhớ lại chuyện cũ. Đó là ngày mẹ bị tai biến mạch máu não, đưa mẹ đi bệnh viện, tôi giúp cha lục tủ lấy thẻ bảo hiểm y tế và tiền để nhập vlện. Tôi đã đọc được một xấp không dưới 10 lá đơn do mẹ viết xin ly hôn với cha. Cả 10 lá đơn ấy chỉ có chữ ký của bên nguyên đơn là mẹ, còn của bên bị đơn là cha thì để trống. Ngày đó, sau tất cả những gì xảy ra giữa mẹ và cha cộng với việc người ta đến đánh ghen, tôi không hiểu vì sao cha không ký vào đơn mà lại cố níu kéo mẹ để làm gì.
Giờ đây, khi đã có gia đình, có con cái, cứ mỗi cuối tuần chồng tôi đưa vợ con về tíu tít bên ông bà ngoại của các cháu tức bố mẹ tôi. Nhìn ông bà tóc đã pha sương, rạng ngời với con cháu bên mâm cơm, tôi cảm động muốn trào nước mắt. Tôi hiểu, suốt bao nhiêu năm qua cha tôi đã tự quên đi bản thân, chọn yêu thương để giữ cho vợ con một mái ấm gia đình trọn vẹn. Đối với tôi, cha là một người đàn ông hiếm có.
Con gái của cha,
 

Tác giả bài viết: N.T.HẢI ÂU

Nguồn tin: Hue Pham sưu tầm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn