12:04 ICT Thứ ba, 16/07/2019

Trang nhất » Tin Tức » Đất nước - Con người

Những nỗi buồn khơi dậy!

Thứ sáu - 20/03/2015 09:48
Mỗi khi có dịp trở về, khi xe chạy qua quận Hương Thủy, lòng tôi đã ấm hẳn và thấy nao nức nỗi vui của một người biết mình sắp được “tắm lại hai lần trong một dòng sông”.
 

 

 
 Gần cuối năm, trời London trở lạnh đột ngột và buổi chiều sương mù dày đặc. Tan việc, tôi chọn con đường dài yên tĩnh phía sau để đi về nhà. Con đường rất quen thuộc nhưng không bao giờ tôi nhớ tên, như những con đường thật ngắn ở Huế trong trí nhớ của tôi. Ngày nay, dầu người ta đã đổi tên đường và thay tên trường bằng "Nguyễn thị Minh Khai, Trần Phú" hay gì gì chăng nữa, với tôi trường Đồng Khánh vẫn nằm kề cận trường Quốc Học và đường Hàn Thuyên vẫn là con đường có quán cà phê cô Dung thuở xưa. London chiều nay là Huế rất đỗi thân yêu của những ngày tháng cũ.

Huế không phải chỉ có lăng tẩm của các vị vua triều Nguyễn, không chỉ có những con đường âm u trong Thành Nội; cũng không hẳn chỉ đẹp vì có dòng sông Hương hiền hòa hay đặc biệt vì nơi có chuyện ngủ đò trên sông nước. Một người khách ở xa đến Huế ăn tô bún bò hay bát cơm hến cay xè những ớt, rồi đi thăm cung điện ngày xưa, rồi hưởng qua những ngày mưa dầm rét mướt triền miên thì làm răng mà đã biết Huế cho được!
 
Tâm tình người Huế nằm trong tiếng nói mà đa phần là ngôn ngữ của những giọt nước mắt lặng lẽ dành cho những hạnh phúc rất hiếm hoi. Đứa con đi xa nhà trở về, người mẹ Huế mừng cũng khóc, đến khi từ biệt, mẹ cũng đau đớn sụt sùi. Nước yêu thương đó tiết ra nhạt nhòa đôi mắt rồi mới trở thành những giọt lệ chảy từ tốn xuống sau. Những người mẹ Huế không có khăn tay để lau nước mắt. Hãy để yên cho Mạ dùng vạt áo dài che mặt để thấm đi những thổn thức trong lòng.
 
Người Huế sống rất giản dị. Đa số là những công chức với những đồng lương cố định hằng tháng. Phương tiện di chuyển thường là xe đạp hoặc mô-bi-lét. Và họ không đòi hỏi gì hơn. Thành phần đông đảo hơn cả là sinh viên và học sinh. Sáng tinh sương, ra đường ta chỉ thấy cảnh học trò đi học. Thành phố ngập áo trắng đổ về các trường lớp. Dòng người nối đuôi nhau yên lặng giữa không khí trong lành buổi sớm mai. Bên kia sông, khu tả ngạn, trên con đường Lê Lợi, từ bến đò Thừa Khâm kéo dài lên nhà ga chính, khoảng hơn cây số, ta có thể đếm được các trường Đại học Sư Phạm, Văn Khoa, Khoa Học, Y Khoa, trường Bán công, trường Providence, trường Đồng Khánh, trường Quốc Học, trường Luật, trường Pellerin. Có thể nói, không ở đâu trên đất nước, thành phần sinh viên thuộc các phân khoa đại học lại chiếm tỉ lệ 100% như ở Huế.
 
Các cô gái Huế, khách quan do sống tuổi học trò dưới điều kiện kinh tế gia đình như vậy nên mỗi khi đi học về là phải xuống bếp phụ việc cơm nước với mẹ để lo hai bữa ăn chính cho gia đình, vô tình chuyện quán xuyến việc nhà đã trở thành cái nếp. Tôi chưa từng nghe có lời phàn nàn nào của đấng phu quân khi lấy những cô gái Huế làm vợ đã nghi ngờ về lòng chung thủy, về cách cư xử với chồng con, về cách tiêu pha và tài nấu ăn của các bà ấy.
 
Các cô gái Huế ở vào thế hệ tôi, từ khoảng 1956 tới năm 1963 đã không theo thời gian và những biến đổi chính trị mà phôi pha trong lòng hình ảnh của những Như Bá với “tóc dài thả gió lê thê”, Diệm My, Liên Hà, Thu Sương, Tương Giang “Quân tại Tương giang đầu, thiếp tại Tương giang vĩ, tương tư bất tương kiến…” (Ôi, những mối tình câm thì làm sao mà tương kiến được!). Và vô vàn những giai nhân khác. Các cô gái Huế, cô nào cũng đẹp. Thuộc thế hệ lớp trước, tuy chưa một lần biết mặt mà tên tuổi như in sâu trong trí nhớ những Trà Mi, Hồng Nghê, Trâm Anh, Diêu Tường, Diệu Phước, Đoan Nghiêm… Các Công Tằng Tôn Nữ, Tôn Nữ, các Nguyễn Khoa Diệu… mỗi khi đọc thầm đã thấy đời rất đỗi đáng yêu. (Đêm khuya, sau những thao thức bài vở, tóm lấy bộ Lục Mạch Thần Kiếm của Kim Dung cũng chỉ ước mơ khi chết được phong làm quỷ phong lưu).
 
Sống từ nhỏ cho đến lớn qua các trường tiểu học Trần Quốc Toản rồi trung học Hàm Nghi, rồi Quốc Học rồi đại học Luật khoa; Huế đối với tôi bao dung như tấm lòng người mẹ đối với đứa con hư. Sau nầy, từ năm 65 bỏ Huế ra đi, mỗi khi có dịp trở về, khi xe chạy qua quận Hương Thủy, lòng tôi đã ấm hẳn và thấy nao nức nỗi vui của một người biết mình sắp được “tắm lại hai lần trong một dòng sông”.
 
Hồ Đình Nam
trích trong “Cuối Đường Phiêu Lãng

Tác giả bài viết: Hồ Đình Nam

Nguồn tin: Sưu tầm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: trở về

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn